Sinh Viên Việt Nam - Nơi Tôn Vinh Giá Trị Thực học & Thực hành

Gửi bài viết và đăng tin
Thứ Ba - 29/09/2020
Thứ Sáu, 21/06/2013, 06:25 | Sin DK

Đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

Đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

Tôi đã về…

Một cơn về với biển. Mỗi chuyến xe chuyển mình là một lần tâm hồn tôi lại đau đáu một luồng xúc cảm mới, đủ lạ, đủ khác, đủ tinh khôi. Vì mình bé nhỏ chăng, hay sẽ lại là biển kia rộng quá, nên nỗi thổn thức mãi luôn là ít ỏi.

Trước khi biển in hằn trong tôi dòng kỉ niệm, tôi đã băn khoăn một điều. Trời rất cao, còn biển lại không như thế. Nên giữa trời và biển phải là một điều gì bao la lắm. Kiểu như linh hồn còn lại của Thần Trụ trời đứng hiên ngang, cao sừng sững vậy.

Và giờ thì tôi biết, mình đã thật ngây ngô…

Tôi lại đứng thật lặng yên.

Đứng trước biển.

Và thử lắng nghe trái tim mình loạn nhịp trước cơn ngợp gió trời một lần nữa. Nhưng không được. Ngoài xa khơi có ngàn vạn những xôn xao. Người ta bảo đó là biển dạt dào muôn thuở. Ngày xưa vậy, và nay vẫn thế. Nhịp đập bé con này, mãi li ti trước biển mà thôi.

Đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

Đi.

Có những cuộc đi thật dài, nhưng những ngày được bên mảnh biển của đời mình luôn là ít ỏi. Ba lô và một nửa cuộc tình khoác lên vai, tôi hướng về khoảng trời dông gió. Nơi đã biết bao lần tôi lạc dấu mình trong khoảng không mênh mang, giữa trời và biển. Nhưng mỗi lần không tìm được lối về, biển với tôi thành tri kỉ. Từng mảng hồn tôi níu theo cơn sóng, trôi, và tan. Cho tới khi tôi đứng lặng mình và trống rỗng, biển trả lại sóng cho tôi. Tôi lấy lại được hồn, nhưng biển giữ lại của tôi phần ký ức, giữa tôi và biển.

Thế nên tự lúc nào, biển đã cất giùm tôi một khoảng không phẳng lặng, rất riêng.

Và rất đẹp. Nhưng trong tôi, cái đẹp luôn được ẩn sau bởi một điều gì đó khác. Để rồi, trong cơn khát những mĩ cảm cuộc đời, tôi lạc dấu giữa biển chơi vơi.

Tôi yêu hoàng hôn nơi cửa biển. Biển lúc ấy sẫm lại quanh một màu đỏ rực, ngậm lấy trời chiều. Lát nữa thôi, biển sẽ không còn xanh trong đêm tối. Trăng có lên cũng sẽ thành hai mảnh. Một mảnh lặng yên trên nền trời. Mảnh kia xôn xao, nhòe đi vì sóng.

Biển lặng, hải âu cũng buồn, nháo nhác như lạc mất điều gì đó giữa không trung. Dù chúng biết được phía xa chân trời kia có là cơn bão đi nữa, chúng vẫn vậy, nháo nhác bên nhau cho tới tận cuối ngày. Sợ lạc mất nhau chăng? Hay biển trời rộng thế, biết đi đâu mà về…

Ừ…, biết đi đâu mà về.

Vậy mà, tôi cứ đi.

Tôi đã in dấu chân  mình lên những dải cát dài thăm thẳm, phía trước là bầu trời, và một mảnh tình không của riêng ai. Có chăng cô đơn cũng chẳng phải riêng mình nắm trọn. Giữa những lăn tăn ngày gió, tôi lại chột dạ ngâm riêng cho em một thoáng tim sầu, cho vị mặn bao la phía trước thấm thật sâu bên trong, hóa thành nước mắt.

Đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

“Biển đánh bờ,

Xôn xao bờ đánh biển

Đừng đánh nhau… Ơi biển sẽ tàn phai

Đừng gạch tên, vì yêu đừng xé nát

Biển là em, ngọt đắng trùng khơi…”

Nhạc Trịnh vốn đã không ưa màu trầm lặng, nay gặp sóng trời, lại ngập ngừng nhen nhóm thương đau. Phải chăng giữa giông gió và yêu thương là khoảng lặng? Nên giữa biển và trời, chỉ một đường kẻ thẳng nhạt nhòa thôi. Hóa ra là thế… Biển và trời xa nhau, nhưng trong ánh nhìn của một kẻ đời hạn hẹp, chúng chạm lấy nhau trong tích tắc. Biết là vậy, nhưng đi đâu để thấy biển trời gặp nhau? Tôi nào dám đâu dấn thân mình vào biển. Dấu chân tôi đi ngang, và sóng kia lại vô tình xóa mất, nên đi mãi rồi ngoảnh lại vẫn là cát trải dài. Và dù muốn hay không, vẫn chẳng thể nào tìm lại mình trên cát. Lạc dấu xưa khi trước mình là cả trùng khơi…

Thế mới biết, trong mơ tôi mãi là biển, còn em là trời. Biết đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

Đi đâu để thấy biển trời gặp nhau?

“Chúng ta đều đi những con đường khác nhau trong đời, nhưng dù chúng ta đi tới đâu, chúng ta cũng mang theo mình một phần của nhau”.

Nhưng tôi lạc mất…, những dấu chân mình đã đi qua. Chẳng biết đến bao giờ biển mới thôi xóa đi của tôi dấu vết? Nhưng khi xa nhau, tôi vẫn nhớ biển khôn cùng.

Vì mỗi lần ra đi, biển lại giữ giùm tôi ký ức. Để khi lạc dấu rồi,sẽ chỉ một bên là bờ, và bên kia là đường kẻ thẳng nhạt nhòa. Màu xanh.

Ở đường thẳng ấy, hình như biển cũng không gặp trời…

Vậy thì biết đi đâu để thấy biển trời gặp nhau…?

Hoàng Việt (FTU Zone) – Sinh Viên Space

Ý kiến của bạn